A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Câu chuyện tình huống đạo đức - pháp luật

Câu chuyện tình huống đạo đức - pháp luật

Một kỉ niệm 

Tám năm về trước, lúc đó tôi là 1 GV âm nhạc kiêm phụ trách công tác Đội trường học. Dù thời gian trôi qua khá lâu nhưng kỉ niệm này vẫn không 1 lần xoá nhoà trong kí ức của tôi..        

  Vào 1 buổi lao động toàn trường, HS các lớp đang hăng hái với công việc của lớp mình. Bỗng có 1 HS nam chạy  tới văn phòng và khóc mếu máo, theo sau em là 1 cậu HS với vẻ mặt lầm lì không thể hiện rõ tình cảm. Cô giáo chủ nhiệm cũng vừa tới nơi. Cô chủ nhiệm cho HS vào phòng Hiệu trưởng để xử lí. Hai học sinh đều là HS lớp 5a, em Long khóc sướt mướt kể lại sự việc: “Cháu là lớp trưởng nên chỉ đạo các bạn lao động, bạn Hiếu không nghe và còn sừng sộ dùng cuốc đuổi đánh cháu, may có cô giáo chủ nhiệm chạy  đến kịp thời..” Khi thầy Hiệu trưởng hỏi em Hiếu xem sự việc có phải như vậy không, Hiếu vẫn dửng dưng như không nghe thấy, vẻ mặt lạnh lùng hoàn toàn không giống như những HS Tiểu học khác. Long lại tiếp tục kể tội Hiếu: Ở trong lớp học cũng vậy, bạn Hiếu nói chuyện riêng, phá phách. Có hôm trong tiết sinh hoạt 15 phút đầu buổi bạn ấy đã dùng kéo đuổii doạ đâm cháu.Cũng đúng lúc đó 1 GV trong trường bước vào và nói với chúng tôi: “Từ ngày bố mẹ li thân phải sống với bà nội nên thằng bé này sinh ra hư hỏng”. Lúc ấy không hiểu sao tôi thấy tim mình quặn thắt, xót xa. Đứa bé này đã và đang phải chịu đựng những nỗi đau mất mát do bậc làm cha , làm mẹ mang lại để rồi trở nên lầm lì, ương ngạnh. Mất mát này thật khó lòng bù đắp nổi. Sau khi bảo em Long nín khóc tôi đến bên Hiếu, nắm tay em và cất giọng hỏi “ Bố mẹ em bây giờ ở đâu ? Em sống với bà có nội đã lâu chưa ? Lúc này trên gương mặt thờ ơ vô cảm của Hiếu đã có sự chuyển biến. Đôi mắt em mọng nước và những dòng nước mắt  tuôn rơi lã chã. Em ngước nhìn tôi như muốn tìm 1 sự cảm thông, chia sẻ,  giọng em lí nhí, nghẹn ngào: “ Thưa cô, từ ngày bố mẹ cháu chia tay bố cháu đã vào Miền Nam, còn mẹ cháu đi đâu cháu cũng không rõ. Cháu ở với bà nội cháu nửa năm nay rồi cô ạ.” Nói đến đây  em oà khóc, nước mắt tôi cũng trào dâng. Tôi xoa đầu em, mái tóc em rối bời khét nắng. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao?! Thâý cô giáo khóc và bạn khóc, Long cũng sụt sùi bên bạn. Thầy Hiệu trưởng lẳng lặng bước ra ngoài với đôi mắt hoen đỏ. Tôi bảo Hiếu ngồi xuống cạnh tôi, nắm tay em và nói: “Hiếu ơi ! Cô xin lỗi vì bấy lâu nay không hiểu rõ về hoàn cảnh của em để sẻ chia cùng em mọi nỗi buồn. Giờ đây, Hiếu hãy xem cô như 1 người mẹ, người chị, người bạn để có thể san sẻ cùng cô những vướng mắc, ưu tư. Em hãy cố lên, cô tin ở em bởi em là 1 cậu học trò thông minh và có bản lĩnh. Em hãy tin tưởng vào cuộc sống và những người xung quanh, biết quí trọng, yêu mến bạn bè, không nên bi quan dễ sa ngã và trở thành hư hỏng. Cô tin rằng 1 ngày gần đây bố mẹ sẽ trở về bên em. Em hãy tin điều đó”. Em ngước nhìn tôi với đôi mắt hối lỗi và biết ơn, đôi mắt em long lanh, trong sáng quá. Long đã ngồi cạnh Hiếu tự lúc nào. Tôi bảo Hiếu xin lỗi thầy Hiệu trưởng cùng cô giáo chủ nhiệm và xin lỗi bạn Long, hứa sẽ không bao giờ được xử sự như thế nữa. Sau đó cả hai em Long và Hiếu cùng bá vai nhau đi về lớp như không có chuyện gì vừa xảy ra.Sau lần đó tôi thường xuyên gặp gỡ Hiếu và được hiểu rõ về em qua Cô giáo chủ nhiệm. Hiếu là 1 HS rất thông minh, năng động nhưng nửa năm nay em lười học và thường dễ bị kích động, khó bảo. Cũng kể từ ngày đó Hiếu rất quí mến tôi. Em thường tìm tôi trong những giờ ra chơi và lúc nào cũng có Long bên cạnh. Tôi bổ sung tên em vào danh sách Đội Chim Xanh của trường. Trong các buổi sinh hoạt tập thể do Đội tổ chức tôi mời Hiếu tham gia vào đội văn nghệ, múa mẫu cho HS toàn trường. Hiếu rất vui và tự hào về điều đó. Nhìn đôi mắt em ánh lên niềm vui và nụ cười em rạng rỡ trước những lời tuyên dương dưới cờ, lòng tôi cũng thấy vui vui.Và rồi một buổi sáng đẹp trời Hiếu đến tìm tôi. Giọng em như reo vui, tôi đọc được trong mắt em niềm vui khôn tả “Cô ơi, bố mẹ cháu đã trở về rồi”. Tôi ôm lấy Hiếu và thầm cám ơn ông trời đã không lấy đi niềm vui của con trẻ. Rồi ngày tổng kết trường đã đến, cũng là ngày Hiếu cùng các bạn  phải rời xa mái trường Tiểu học. Tôi tặng em cuốn sổ tay, chiếc mũ ca lô và khăn quàng đỏ. Cầm món quà trên tay, em xúc động không thốt nên lời. Và cũng kể từ ngày đó tôi xa em, xa mái trường Tiểu học Hộ Độ thân yêu..Hiếu ơi ! Thời gian trôi đi đã khá lâu rồi, không biết bây giờ em đang ở đâu, học và làm nghề gì nhưng cô luôn tin rằng em sẽ gặp được nhiều điều may mắn. Giờ đây cô cũng không còn là 1 Tổng phụ trách Đội nữa nhưng hình ảnh 1 học sinh nam đứng múa mẫu trước sân trường sẽ mãi mãi là kỉ niệm đẹp trong lòng cô.


Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan